Tôi thức dậy
Nhìn dòng nước lung linh
Sâu tận trong
Thâm tình
Của thiên nhiên
Vũ trụ
Lời cảm ơn chưa đủ
Xin trân quý cội nguồn
Nước chảy về
Nông thôn
Cho lúa xanh tươi mãi
Rồi chảy dài
Thương nhớ
Không ngớt
Những bài ca
Khi hòa vào biển cả
Hóa thành một màu xanh
Mang hơi ấm
Chân thành
Của đại dương rộng lớn
Bỗng một ngày
Táo tợn
Tụ thành đám mây đen
Nơi dòng nước thân quen
Nhưng trở thành
Hung dữ
Mưa dày hạt
Tiếng chửi
Tràng ngập cả núi non
Khiến muôn loài
Lo toan
Vì giận hơn dòng nước
Tác giả
Nẻo Xa
0 nhận xét: