Vào mùa thu năm ấy (Kỷ Hợi – 2019)
Bậc Chân Nhân đã quảy dép trở về Tây
Đất Quảng Bình dạt dào trong thương nhớ
Đèn Phú Xuân leo lét tiễn bóng Thầy
Kể từ đó!
Người con Phật vắng đi một Tôn Giả
Lẽ vô thường da diếc đọng trong ta
Người tiền bối trí cao như ngọn núi
Cầm mái chèo lèo lái vượt phong ba
Dẫu trời xanh mây trắng có nhạt nhòa
Tấm lòng son hậu thế xin nhớ mãi
Bậc chân tu với tấm lòng vĩ đại
Đức bao dung chẳng kể đến miệt mài
Gặp pháp nạn cảnh Sài Gòn trong
tang tóc
Các Tăng, Ni đùm bọc giữa can qua
Ngài lúc ấy như người cha xin ôm trọn
Nỗi khổ nào hơn cảnh khổ nhà ta
May có đức Bồ Tát hiện ta bà
Nguyện thiêu mình biến thành đèn
trí tuệ
Cảnh tỉnh người đang sống giữa u mê
Làm khổ ta và khổ cả bốn bề
Hãy mau mau hướng về con đường
chánh
Thức tỉnh mình quyết tránh nẻo vô minh
Nét chân như chỉ có mặt ở một mình
Chân lý ấy muôn đời nhưng bình dị
Sống mãi cùng đất nước và non sông
Sống mãi cùng đất nước và non sông
Thế rồi!
Đến khi đất nước đứt đao binh
Ngài chẳng màng công danh hay địa vị
Chỉ một lòng tận tụy với kinh văn
Mặc cho ai nói Ngài là ác Tăng
Thì cũng chỉ thị phi trong thế tục
Sao sánh nổi với chốn Thiền gia đây
Mấy trò đùa ở thế gian thường như thế
Xưng anh hùng vì ảo tưởng phù du
Cửa tam giới chưa bao giờ ra khỏi
Huống chi là sự tỉnh thức ở nội tâm
Cảnh trần lao quả thật dễ mê lầm
Khiến lòng người lầm đường đi lạc lối
Biết bao giờ mới giác ngộ được Chân Như
Do vậy!
Ngài lặng yên giữa dòng đời ác trược
Với một mình sao cảm hóa hết chúng sanh
Bởi nghiệp duyên của họ vốn chẳng lành
Có thay thế cũng bằng không theo nghiệp lực
Thôi thì!
Tùy duyên gặp gỡ được bao nhiêu
Tạm xem như ấy là một cợ hội
Lai sanh hạnh nguyện khó thành
Mong cho cứu hết chúng sanh cõi này.
Kẻ hậu học
Viên Ý Phổ thành kính đảnh lễ Giác Linh Tôn Giả Bình Dị nhất
thượng Trí hạ Quang cố Trưởng Lão!

0 nhận xét: