Dâng tròn giấc mộng nặng nề con tim
Đứng nhìn mây nước lặng im
Bỏ quên tiềm thức bên kia nỗi lòng
Thương thay bao kiếp long đong
Sống trong biển khổ theo dòng tử sinh
Bỗng nhiên giác ngộ tánh mình
Hiểu rằng chân lý không nhìn hai bên
Từ đây biến mất cái tên
Có không luôn chấp xây nên cửa nhà
Tham sân u tối hiện ra
Trở thành ruột thịt mặn mà vô minh
Ai ơi xin chớ vô tình
Quên đi tỉnh thức chôn mình tháng năm
Nay mai tóc bạc rồi nằm
Theo dòng nước lũ dặm trường phôi phai
Xuyên qua ba cõi muôn loài
Thánh phàm tự rõ không lường nghĩ suy
Ra đi gieo rắc từ bi
Chẳng vì danh lợi nguyện vì chúng sanh
Làm xong không để ghi danh
Tùy duyên hóa hiện tâm thành nơi nơi
Vui chơi lạc cảnh không lời
Hễ còn ràng buộc bao đời trầm luân
Trở về hải đảo tự thân
Dùng thuyền không đáy dấn thân vào đời.
Tác giả
Nẻo Xa
0 nhận xét: