Nắng gió
sương mai thấy cũng thương
Đóa hoa bên lề
đường bỡ ngỡ
Vui cười hay
khóc cuộc tha phương
Thế rồi việc
đời theo năm tháng
Vầng trăng chứng
kiến cảnh thê lương
Bước đi từng
bước lòng thanh thản
Vượt mọi dặm
đường chẳng vấn vương
Hạnh nguyện
trong lòng đâu quên lãng
Trước mắt vô
thường giống tấm gương
Dã biệt từ
đây xin dã biệt
Nỗi buồn man
mác về quê hương
Trên vai mang
nặng từ bi lớn
Trong lòng có
Phật chỉ dẫn đường
Thênh thang từng
bước ta cứ bước
Bỏ lại sau lưng
hết đoạn trường.
Viên Ý Phổ

0 nhận xét: