Qua cầu tre nhỏ cách đường không xa
Nắng xuyên cành trúc la đà
Gió thơm hương lúa lòng ta ngập tràng
Bao năm xa cách xóm làng
Tình người còn đó hân hoan cõi lòng
Trẻ thơ đôi mắt ngóng trông
Thấy người khách lạ tình nồng mang theo
Hoàng hôn buông xuống cheo leo
Ngỡ ngàng trống vắng lưng đèo gối ôm
Đêm trường rả rích đầu hôm
Gió hiu hiu quạnh trăng nhòm ngó ai
Ngồi nghe tiếng ếch thở dài
Âm thanh ngày ấy có phai hương lòng
Sau hè thiên lý trỗ bông
Nhớ lần gánh nước tưới hồng đơm hoa
Quê hương hạnh phúc ban cho
Càng xa càng nhớ mùi lò bếp nung
Nơi đây xuất hiện anh hùng
Cờ đào áo vải bay tung phương trời
Vang danh khắp chốn nơi nơi
Hương lòng một nén ngàn đời biết ơn
Thì ra đất võ Tây Sơn
Một thời oanh liệt không sờn sử xanh
Người đi lá rụng trên cành
Núi sông đổ lệ dân lành tiếc thương
Tuy rằng thời thế nhiễu nhương
Nghiêng mình thán phục phi thường cầm quân
Đống Đa chiến thắng đầu xuân
Đánh tan giặc ngoại từng bừng quê hương.
Thanh bình mây trắng vấn vương
Lòng ta nhớ lại con đường năm xưa.
Tác giả
Nẻo Xa