Thương cho người phận bạc
Đắng cay ai hiểu dùm
Nỗi niềm phút biệt ly
Sao nghe sầu ôm trọn
Hết cả con đường đi
Rồi mai này lại nhớ
Chẳng thấy được người xưa
Trong lòng buồn não ruột
Ông trời có thấu chưa
Hay cứ xanh xanh mãi
Cho kẻ ở héo mòn
Ghét vầng mây theo gió
Bay lơ lửng phương nào
Rày đay rồi mai đó
Chết chẳng biết hôm nao
Thời gian cứ như vậy
Lòng đau đớn biết bao
Chắc là không gặp nữa
Bao nhiêu kiếp hư hao
Thôi đành cam chịu vậy
Mặc cho số phận nào
Xin một lần dừng lại
Nỗi khổ cứ dâng trào
Làm gì đây hỡi gió
Hóa ra giấc chiêm bao
Viên Ý Phổ làm
cho riêng mình!

0 nhận xét: