• Thức Hồn Vũ Trụ

    Nguyên sinh
    Ta vốn không tên
    Bay trên lơ lửng
    Gập ghềnh hư vô
    Muốn nên
    Sự nghiệp cơ đồ
    Thấu chân hạnh phúc
    Bước vô cõi lòng
    Ấy là
    Vũ trụ bên trong
    Tương đồng ngoại cảnh
    Thong dong kiếp người
    Thật nghe
    Gió thổi mưa rơi
    Tiếc thương một lối
    Đêm thâu nghìn trùng
    Vũ là
    Nhè nhẹ bay lên
    Trụ là vật nặng
    Mang tên với người
    Có gì đâu có gì đâu!
    Giờ đây
    Hội ngộ tâm đầu
    Kết thành làng khói
    Nương dâu quyện hồn
    Đất trời
    Như một vòng tròn
    Xoay quanh lục đạo
    Hao mòn chúng sanh
    Người đi
    Lá rụng trên cành
    Bỏ quên tiếng khóc
    Ngọn ngành bi ai
    Tưởng rằng
    Vũ trụ lâu dài
    Ai ngờ cũng chẳng
    Khác loài vô danh

    Tác giả
    Nẻo Xa

0 nhận xét:

Đăng nhận xét