Tiếng khóc nhìn đời
Dạ buồn sương gió
Rơi rơi trên cành
Hỡi ơi
Kiếp sống qua nhanh
Vội vàng quên lãng
Ngọn ngành bước chân
Bước đi
Không quấy bụi trần
Hạ về thu réo
Giọng ngân khóc thầm
Đông sang
Nặng trĩu hạt tâm
Xuân về vị nắng
ấm cành hoa mai
Hương thơm
Hạt cát riêng ai
Đổ về biển nhớ
Không sai tấc lòng
Duyên sanh
Ngồi đó ngóng trông
Chợt nghe nỗi nhớ
Đợt chờ hư không
Có thì
Có tự mảy lông
Không thì không cả
Đất trời cũng không
Những khi
Uyển chuyển tâm không
Khứ lai quên hết
Tang bồng chơn như.
Tác giả
Nẻo Xa
0 nhận xét: