Dẫu biết rằng đời sống con người trên thế giới này, ngày càng phát triển theo xu thế hiện đại hơn, điều đó đã đưa con người đi thêm nhiều bước tiến xa hơn trong các lĩnh vực khoa học phát triển như vũ bão, không gian vũ trụ bùng nổ công nghệ thông tin chiếm lĩnh và đặc biệt hơn là chấm dứt chiến tranh bằng vũ khí đồng thời giảm sự xung đột giữa các quốc gia; điều này mở ra cho thế giới loài người một cái nhìn mới mẻ và một sự suy tư thân thiện hơn trong giao tiếp. Bên cạnh những thành quả to lớn mà con người đã đạt được cũng không ít những rủi ro do thiên tai đem đến cho con người mà chính những tác nhân kinh tế mưu cầu hạnh phúc trong công việc đã để lại không biết bao nhiêu nhân tố có hại khiến con người phải đối đầu với nhiều điều sợ hãi do chính công việc mình gây nên cũng như ở thiên nhiên đem lại, ô nhiễm môi trường là cảnh chân thực dễ thấy, dịch bệnh lan tràng liên tục, khủng hoảng kinh tế, tai nạn giao thông; tệ nạn xã hội.v.v..
Giờ đây hầu như trong các bệnh viện ở các thành phố lớn người đến chữa bệnh bị quá tải, đó là chưa kể những trận giáng đòn của thiên nhiên như sóng thần ngày 26/12/2004 đã làm hơn 12.300 người thiệt mạng ở 7 nước Nam Á và Đông Á. Tiếp đó là trận động đất ở Ý mới đây, là một trận động đất khủng khiếp xảy ra ở miền Trung Italia vào ngày 06/04/2009 đã cướp đi sinh mạng của ít nhất 150 người và làm bị thương 1.500 người khác. Đứng trước những tình hình đau thương đó thì con người đã làm gì với những thiên tai và thảm họa kia? Phần lớn là do chính bản thân của mỗi con người chúng ta vô tình hay cố ý gây nên vì mục đích kinh tế sinh nhai, vì sự tồn tại chính bản thân mình chứ không ai khác và chỉ trong khoảnh khoắc thời gian thật ngắn ngủi của một đời người. Những vấn đề trên đã phần nào giải thích được một số vấn đề trong muôn vàng thế giới vấn đề mà con người đang đối diện. Lẽ sống con người cùng vạn vật vốn nó vô thường, “có sinh tất có diệt, có hợp ắt có tan”.
Đức Phật là bậc đại y vương, đại trí huệ nên bất cứ trên thế gian này có những bệnh tật chi thì chân lý mà Ngài đã nói ra có thể làm vị thuốc hay xóa tan bao chướng nạn u tối trên đời, với những ai thực hành theo giáo pháp của Ngài.
Tam tạng giáo điển kia đều có khả năng khế hợp căn cơ chân lý và đem lại lợi ích an lạc cho tất cả muôn loài, với những chân lý tối thượng mà Đức Thế Tôn đã nói ra đó có vô lượng Pháp môn, nhưng không ngoài bốn chân lý chắc thật vi diệu như sau:
• Khổ (Dukkha), kết quả của tam khổ và bác khổ
• Tập (Samudaya), sự phát sinh hay nguyên nhân nguồn gốc của khổ.
• Diệt (Nirodha), sự chấm dứt khổ.
• Ðạo (Magga), con đường đưa đến sự chấm dứt khổ.
Hay trong Kinh Pháp cú số 191 cũng có tóm tắc giáo lý Tứ Thánh Đế như sau:
“Thấy khổ và khổ tập
Thấy sự khổ vượt qua
Thấy đường Thánh tam ngành
Đưa đến khổ não tận”.
Ngài đã xuất hiện ở cõi đời này theo dòng lịch sử hơn 2553 năm qua, nhưng bốn chân lý chắc thật vi diệu này, ngày càng sáng rõ sự lý ở cuộc đời, hơn thế nữa là những lời nói chính xác (Chánh ngữ) của hàng đệ tử Phật, đó là Tôn giả A Nan được trích qua đoạn văn trong Kinh Trung Bộ như sau:
Bạch Thế Tôn, con tận mặt nghe, con tận mặt ghi nhớ từ Thế Tôn: "Bồ-tát khi sanh ra, này Ananda, Ngài đứng vững, thăng bằng trên hai chân, mặt hướng phía Bắc, bước đi bảy bước, một lọng trắng được che lên. Ngài nhìn khắp cả mọi phương lên tiếng như con ngưu vương, thốt ra lời như sau: “Ta là bậc tối thượng ở trên đời! Ta là bậc tối tôn ở trên đời! Ta là bậc cao nhất ở trên đời! Nay là đời sống cuối cùng, không còn phải tái sanh ở đời này nữa”. Vì rằng, bạch Thế Tôn, con thọ trì sự việc này, bạch Thế Tôn, là một hy hữu, một vị tằng hữu của Thế Tôn”. (Kinh Trung Bộ, 123. Kinh Hy hữu vị tằng hữu pháp, HT Thích Minh Châu dịch việt)
Như chúng ta đã biết, nơi nào có đau khổ hay thế giới nào có khổ đau và bất công thì nơi ấy, thế giới ấy chắc chắn sẽ có một Đức Phật ra đời. Chính vì lý lẽ chơn thật và vi diệu như vậy nên trong Kinh Pháp Hoa đã tán thán công đức của Đức Thế Tôn như sau:
Xá-Lợi-Phất! “Các đức Phật theo thời nghi nói pháp y -thú khó hiểu. Vì sao? Ta dùng vô số phương tiện các món nhân duyên, lời lẽ thí dụ diễn nói các pháp. Pháp đó không phải là suy lường phân biệt mà có thể hiểu, chỉ có các đức Phật mới biết được đó. Vì sao? Các đức Phật Thế-Tôn, chỉ do một sự nhân duyên lớn mà hiện ra nơi đời”.
Xá-Lợi-Phất! “Sao nói rằng các đức Phật Thế-Tôn chỉ do một sự nhân duyên lớn mà hiện ra đời? Các đức Phật Thế-Tôn vì muốn cho chúng sanh khai tri kiến Phật để được thanh tịnh mà hiện ra nơi đời; vì muốn chỉ tri kiến Phật cho chúng-sanh mà hiện ra nơi đời; vì muốn cho chúng sanh tỏ ngộ tri kiến Phật mà hiện ra nơi đời; vì muốn cho chúng sanh chứng vào đạo tri kiến Phật mà hiện ra nơi đời”.
Thật sự hôm nay tất cả chúng ta được nương tựa vào chánh Pháp và tu theo chánh Pháp nên phần nào đã bớt đi nhiều điều sợ hãi về nội tâm lẫn ngoại cảnh xung quanh ta, cũng như những sự vô thường biến dịch của thế giới vũ trụ này, mà tự mình không ngộ nhận được lẽ “Chơn thường” của vạn vật, nên phải nhiều kiếp trầm luân trôi nổi mà vẫn không thấy được lý hư ngụy của cuộc sống, chúng ta đã vô tình bỏ quên cái “Tri kiến” vốn sẵn có trong ta và được truyền miên tiềm tàng trong tâm thức của mỗi con người chúng ta; chỉ vì sự bất giác vô minh đã làm chúng ta trôi lăng mãi trong biển khổ luân hồi sinh tử.
Giờ đây hạnh phúc an lạc đã mỉm cười với tất cả những ai biết lắng nghe, suy tư và tu tập theo lời dạy của Ngài. Dù cho cuộc đời hay thế giới xung quanh ta có chịu sự chi phối của cơn vô thường đi chăng nữa thì nội tâm của chúng ta cũng có đủ niềm tin tinh tấn vững chải trên con đường giải thoát mà Đức Như Lai khi còn tại thế đã dạy rằng:
“Chiến thắng sinh oán thù
Thật bại chịu khổ đau,
Sống tịch tịnh an lạc.
Bỏ sau mọi thắng bại”. (K- P- CÚ 201)
0 nhận xét: