Xuân về gối mộng chốn xa quê
Từ ấy đời mình như chưa biết
Chưa biết trăng tròn tiếng gió reo
Ngồi đây chưa hẳn mình tỉnh giấc
Cơn gió xua đi nỗi chạnh lòng
Đôi mắt nhìn xa chưa dừng nghỉ
Hạt nắng trong lòng tự chiếu soi
Xuân tình hai nẻo bao giờ mất
Lá rụng bên thềm tiếng dế kêu
Năm nay nghĩ lại không còn vắng
Bỏ mộng tình xuân cả gió mây.
Tác giả
Nẻo Xa
0 nhận xét: