Ta leo lên ngọn núi
Vớt mây hồng
Ủ lạnh đỏ bước chân
Giữa không gian
Cảm xúc tợ vô ngần
Chẳng có gì
Cao hơn bằng ngọn núi
Rồi phút giây
Ta nhớ lại tên tuổi
Biết bao đời
Rong ruổi ước mơ xa
Hôm nay ta
Lánh mặt ở ta bà
Tìm đường cũ
Loanh quanh từng hơi thở
Bỏ quên mình
Chứng kiến phút ly tan
Đâu có ngờ
Ta đứng giữa ngút ngàn
Mà cứ mơ
Điểm cao là ngọn núi
Theo gió mát
Hồn thiêng về an ủi
Tâm cảnh cùng
Lủi thủi hết núi sông
Ta lang thang
Phiền não cả ruộng đồng
Nay biết mình
Sắp quay về lối cũ.
Tác giả
Nẻo Xa
0 nhận xét: