Chút đầy vơi tia nắng bình minh
Sao long lanh sợi nhớ nghĩa tình
Chứa tròn đầy bao la vũ trụ
Cũng có cả núi sông mây tụ
Từng hàng tre rợp bóng xanh xao
Chợt gió thổi đong đưa cành trúc
Con chuồn chuồn hoảng sợ bay nhanh
Và từ đây rõ biết ngọn ngành
Không dấu tích đó là tâm thức
Đã rộng chứa bao nhiêu hiện thực
Từ nghìn xưa mãi đến hôm nay
Trắng đêm thâu hay giữa ban ngày?
Những buồn vui hiện trên khuôn mặt
Nét ưu tư thắt lòng bế tắc
Hiện nếp nhăn ở cạnh tâm hồn
Bỗng một chiều đi ngược hoàng hôn
Nhìn sương gió la đà rơi nhẹ
Biết trong tâm niềm vui tự khẽ
Hẹn tao phùng tất cả hư không.
Tác giả
Nẻo Xa
0 nhận xét: