Chiếc phao tròn thong thả gió phơn xao
Ông tiều phu im lặng tự thuở nào
Khói thuốc tỏa ngược xuôi dòng tâm sự
Mắt ông nhìn mặt nước phẳng mùa thu
Quên quá khứ bao nỗi sầu nhung nhớ
Đăm chiêu vào nhịp thở của thời gian
Tâm hồn ông như mây phủ xóm làng
Vượt xa mãi chan hòa trong thực tại
Xoa tan dần ngăn cách giữa ông ngư
Biến phút giây trở thành niềm vui nhộn
Tia nắng vàng soi thấu cảnh thiêng liêng
Giữa cơn mê hay giữa một con thuyền
Treo lơ lửng trên dòng sông tâm thức
Uốn mái chèo nhúc nhích với thời gian
Ông tiều phu không cảm thấy ngỡ ngàn
Trước đổi thay của bao nhiêu cảnh vật
Vì trong lòng ông không thấy mất chi?
Hết mùa xuân mùa hạ cũng qua đi
Để mùa thu tươi mát với xuân thì
Ông có dịp ngồi đây mà câu cá
Bỡi lòng trần óng ả như ban sơ
Chẳng cần biết trời mây có lu mờ
Và che khuất bao gió buồn nhân thế
Chỉ một lòng tâm niệm với cần trúc
Không quan tâm ẩn hiện của cơn sầu
Dù cho lưỡi câu chìm nơi vô dấu
Cũng thõa lòng chí nguyện cá được câu
Tác giả
Nẻo Xa