Mùa thu sang
Trên cành lá úa vàng
Thổn thức niềm xa cách
Ân tình như chứa chan
Rồi mùa
Thu lại đến
Đôi mắt cạn khóc than
Nỗi sầu tình muôn thuở
Hoa cúc như ngỡ ngàng
Tôi nhặt
Chiếc lá rơi
Hồn tôi dường ngao ngán
Mắt nhìn trời thênh thang
Tình thương buồn lai láng
Và từ
Đây dĩ vãng
Lá nằm ngủ mê man
Ánh trăng về chạng vạng
Đóm lửa quên phút tàn
Người đi
Từ lúc sáng
Để lại tiếng âm vang
Lẻ loi bầu không ấy
Nuối tiếc tràn không gian
Tác giả
Nẻo Xa
0 nhận xét: