Bỏ quên giấc ngủ soi mình dòng sông
Ngồi đây hồn mộng ngóng trông
Sương rơi tháp cổ nỗi lòng bi ai
Tiếc cho vận mệnh ngắn dài
Nối thêm dòng sử đền đài rêu phong
Một thời gấm lụa ánh hồng
Bây giờ cô quạnh đứng trông một mình
Nơi đây phong cảnh hữu tình
Tấm gương soi thấu phân minh nẻo đường
Gió sương hạnh phúc tang thương
Ngàn năm mây khói vấn vương cõi lòng
Tác giả
Nẻo Xa
0 nhận xét: