• Hoài Tưởng Ôn Đệ Tứ Tăng Thống

    Ôn ra đi rừng thiền như tím ngắt

    Gió mùa hè thổi lạnh triệu con tim

    Ôn ra đi như chưa bao giờ Ôn đến

    Để lòng người cảm niệm thật khó quên

    Dù đời Ôn đã từng vào sinh tử

    Vì chí nguyện không sờn thời gian lịch sử

    Con thuyền đi tiễn đưa bao lữ khách

    Lại quay về kẽo ai chờ ai trông

    Con nhớ năm nào Nguyên Thiều cây rợp bóng

    Mà giờ đây u tịch khó tả lòng

    Thể xác Ôn như ẩn tàng vào lòng đất

    Để đâm chòi nảy lộc chí nguyện cao

    Cuộc đời Ôn chẳng nghĩ đến công lao

    Chẳng màn chi tù lao hay biển khổ

    Cốt là để tái sinh thêm quốc độ

    Căn bản con người tự tánh vốn bình yên

    Ôn trót cảm hóa đời bằng hạnh Phổ Hiền

    Cứu giúp chúng sanh đến bờ bến Giác

    Thế rồi nguyện Ôn hóa hiện đã mãn

    Đó là phút Ôn biết:

    “Giường hạt canh thâm phút mộng tàn

    Nghìn thu vĩnh biệt nẻo nhơn gian”

    Rồi từ đây Ôn đi.

    “Huyễn thân mai một dòng sanh tử

    Chân tánh tiêu dao cõi Niết Bàn”

    Do đó Ôn nói:

    “Chết chẳng sợ sa đường địa ngục

    Sống không ham đến ngõ thiên đàng”




    Thành kính tưởng niệm Ôn Đệ tứ Tăng Thống
    Học Tăng khóa III Nguyên Thiều

    Thích Vạn Ngộ

0 nhận xét:

Đăng nhận xét