• Con Đường Nhỏ

    Con đường nhỏ uốn mình qua xóm vắng

    Giữa trưa hè ngọn gió khẽ bóng tre

    Bước chân quen nghe trăng xuống lập loè

    Nỗi buồn hiu người đi dồn lối gió



    Con đường nhỏ tháng năm dài đâu đó

    Sống quanh làng hương lúa cũng ấm no

    Có người đi không bao giờ nhớ rõ

    Hồn cô liêu phảng phất đợi bao giờ



    Con đường nhỏ băng rừng vượt con suối

    Nhìn đồng hoang xanh thẳm tận chân trời

    Lòng ao ước treo lơ lửng chơi vơi

    Nắng hoàng hôn như ngập tràn màu tím



    Con đường nhỏ đắm mình trong sương gió

    Nghe lời ru khói tỏa cạnh bên đường

    Bỏ sau lưng khúc nhạc vọng tang thương

    Ngoài biển nhớ tìm đâu là thực tại?



    Con đường nhỏ muốn đi qua khờ dại

    Ánh bình minh khổ ải ném vời xa

    Trong phút ấy mắt xanh nhìn hoa lá

    Chẳng bận lòng vui nhộn khắp trong ta.



    Tác giả

    Nẻo Xa

0 nhận xét:

Đăng nhận xét