Nằm yên trong giấc ngủ
Chẳng ai nhìn lưu luyến hóa rêu phong
Rồi từ đó
Thân em chìm trong mộng
Tháng năm dài em vẫn biết lênh đênh
Cứ tưởng rằng
Sự thật vốn không tên
Trôi lăng mãi biến thành dòng bất tận.
Xin ai hiểu được lòng trách ẩn
Lẽ cuộc đời
Như giấc mộng xa xăm!
Ở vô cùng sự thật có trăm năm?
Một ngày kia
Đất trời như biển rộng
Tự nhủ lòng thật sự quá mông lung
Đời hòn đá
Nằm yên theo ngày tháng
Vắng bóng người quên cả tên tôi
Nặng nỗi niềm gối tròn trong chật vật
Bỏ quên đời
Bỏ cả giấc mộng xuân
Nhưng có lúc tôi nằm bên sóng vỗ
Nhớ thầm thì tiếng gió thời gian
Sống trong niềm
Hạnh phúc ngập tràng
Tôi chẳng biết mình đang là tất cả.
Tác giả
Nẻo Xa
0 nhận xét: