Đèn thiền leo lét đêm thâu
Ngồi trong hang đá dạ sầu với ai
Ra đi mấy độ nắng mai
Chiều về nặng trĩu đôi vai sương đầy
Lành thay ta lại ngồi đây
Chín năm chưa ngủ tìm thầy nhơn duyên
Hồng ân chánh Pháp được truyền
Nối dòng lưu thủy khắp miền nhơn gian
Một hôm sóng gió chưa tan
Ngồi thiêu trước điện dẹp đàn quỷ ma
Vua Lương Võ Đế hỏi ta
Dựng chùa xây tháp công là có không?
Tổ liền đáp lại với ông
Lòng trần chưa dứt kể công làm gì?
Vua liền Vung kiếm tức thì
Bao nhiêu công đức trụ chi lòng người?
Tuyết cười phủ kín trên ngươi
Vì chân diệu Pháp tinh thần đoản tay
Buông lời hỏi Tổ pháp hay
Làm sao an được tâm này cho con?
Ngươi đem nỗi khổ mỏi mòn
Ở trong ký ức vẹn toàn cho ta
Đó là phương pháp thiết tha
Ta ban ngươi đó Pháp là an tâm
Từ nay bể khổ mê lầm
Được chân hạnh phúc rõ mầm đường mê
Một hôm sanh tử ta về
Phía tây hài chiếc lơ thơ vui cười.
Hoàng hôn núp bóng chân trời
Bát Y truyền lại đầy vơi cõi trần.
Tác giả
Nẻo Xa

0 nhận xét: