Mới sinh ra ta sống nhờ vào ký ức
Vốn chìm sâu như giấc ngủ tuổi dại khờ
Trong tiếng khóc đã xóa tan bờ ngăn cách
Giữa đôi dòng ở quá khứ lắm phong ba
Bỗng một chiều thu tia nắng chiếu nhạt nhòa
Tiếng ru thời thơ ấu dần đi vào quên lãng
Con đường cũ trông chờ những bước chân quen
Đôi cánh chim non yếu mềm cơn gió mạnh
Vũ trụ này có biết chăng?
Lá vàng rơi rơi giỡn cười trong nắng mới
Em vô tình bỏ quên đi tiếng khóc dại khờ
Phải chăng lòng em không còn điều chi vướng bận?
Như ánh trăng thu sáng chiếu tự bao giờ
Viên Ý Phổ

0 nhận xét: