Tâm phiêu lãng muôn trùng nơi nghiệp thức
Để hồn trôi trôi mãi nẻo luân hồi
Xa bến vắng con thuyền đi bất tận
Quên thời gian quên cả khoảng không gian
Quên ký ức từ đâu ta có mặt
Ta làm gì để nỗi khổ tận hôm nay?
Phải chăng ta mang hình hài từ cát bụi
Cho trái tim cảm nhận nỗi khổ này
Cho mặt trời có thêm một màu nắng
Giúp muôn loài thoát khỏi kiếp đắng cay
Cho ánh trăng sáng thêm hồn thi sĩ
Để thấy mình có giá trị ở hôm nay
Mai mốt kia ai trở về cùng cát bụi
Nhớ nhắn lời cát bụi chớ ngủ say
Viên Ý Phổ

0 nhận xét: