Cho ngàn khơi soi bóng núp hoàn hôn
Chiếc lá vàng cứ ngỡ mình yên giấc
Ngọn gió mùa vô tình bỏ quên tôi
Con én nhỏ vươn mình qua lối cũ
Tìm dư âm còn lại của mùa xuân
Chắc tri ân đắm chìm trong viễn tận
Vút trăm năm chưa hỏi đã qua rồi
Chiếc thuyền xưa muốn ghé vào bến vắng
Đợi khách hành tiễn bóng vọng ngân xa
Đường còn dài mong em dừng chậm rãi
Xóa tan bờ các bụi lắm phù du
Suối tâm kia vẫn ngược dòng riêng biệt
Gió lạc loài quên bến đậu bay xa
Xin đừng niếu thời gian cùng tất cả
Cho em cười vang dội hết mùa thu
Tác giả
Nẻo xa.
0 nhận xét: