• Khoảng Lặng Riêng Mình

    Tôi ra đi hàng tre buông tiếng khóc
    Bỏ con diều quên cả tuổi thơ
    Tôi ra đi hoàn hôn như nhạt nắng
    Lấp trưa hè khoảnh khắc bơ vơ

    Từ dạo ấy tôi rời xa mãi mãi
    Tiếng gọi lòng chạnh mắt nhìn theo
    Ôi quê hương bao niềm nhung nhớ
    Khóc trong tình nặng cả con tim

    Mái trường xưa tưởng chừng như khách lạ
    Nắng trưa hè ngân vọng tiếng ve xa
    Đôi niềm vui trở về nơi dĩ vãng
    Để trải lòng ôm trọn giấc mơ bay

    tác giả
    Nẻo Xa

0 nhận xét:

Đăng nhận xét