Cha mẹ sinh ta ra giữa cuộc đời đen
tối
Ta bước chân đi vào thế giới ngút
ngàn
Dẫu cho rằng kiếp sống có lang
thang
Đành chấp nhận những gì ta đang có
Mặc cho tuổi thơ vui buồn cùng sóng
gió
Ta vẫn đi, đi tới tận chân trời
Vì lòng ta đã chấp nhận với cuộc
chơi
Đành bỏ mặt bao yêu thương khờ dại
Một mảnh tình, một thế giới không
tương lai
Ai biết ta đang cười đùa cùng năm
tháng
Chiếc túi vàng nặng trĩu cả bờ vai
Đôi chân nhỏ miệt mài từng bước nhẹ
Bỏ sau lưng bao nỗi nhớ muộn phiền
Đời ngang trái đi xuyên qua cõi mộng
Bỗng thấy mình đứng giữa cõi hư
không
Viên Ý Phổ

0 nhận xét: