• Thầy Là Tấm Gương Để Chúng Con Soi Sáng



    Thành Đồ Bàn dấu tích xa xưa
    Dệt nên dòng lịch sử
    Quê hương mộc mạc
    Nơi ấy xuất anh hùng
    Bao thế hệ đi qua
    Sông Côn còn lưu mãi
    Nét văn chương
    Thi sĩ để tiếng thơm
    Bến Trường Thi rộn rã chọn nhân tài
    Đất Nhơn Phúc thấm nhuần dòng nước Pháp
    Thầy là người sinh ra vùng đất ấy
    Với chí cao nguyện lớn ở trong lòng
    Rồi nhân duyên lại đến
    Thầy bỏ hết tuổi thơ
    Noi gót Tổ truyền thừa
    Thầy xuất gia học đạo
    Chăm chỉ tu hành
    Đêm ngày Kinh kệ
    Làm Thầy mô phạm
    Bốn chúng học theo
    Ươm mầm trí tuệ qua trường lớp
    Đào tạo Tăng tài cho mai sau
    Hoằng pháp lợi sanh giúp người bớt khổ
    Vui vẻ với chúng Tăng
    Lục hòa thấm tình đạo vị
    Chúng con tin rằng: “Pháp Đăng Bất Tận, Phật Tuệ Trường Lưu”
    Dù cho Thầy về Tây quá sớm
    Tứ chúng ngậm ngùi dòng lệ bao tiếc thương
    Than ôi!
    Thầy đi dấu vết chưa nhòa
    Bát y truyền lại sương pha lạnh lùng
    Nhưng Thầy nguyện rằng
    Tam sanh hẹn kiếp tao phùng
    Tôn phong Tổ ấn gửi cùng non sông
    Trong suốt
    Sáu mươi sáu năm chưa hề xao lãng
    Bốn mươi sáu hạ lạp tu trì tịnh Giới
    Thế rồi
    Vô thường chia cắt nghìn thu
    Thầy trò ly biệt bao giờ gặp nhau
    Chúng con nguyện
    Làm học trò giỏi của Thầy
    Để gánh vác những lo âu còn dang dỡ
    Kính xin giác linh Thầy nhẹ bước vân du miền tịnh cảnh

    Nam mô Từ Lâm Tế Chánh Tôn Tứ Thập Tam Thế Giác Hoàng Tự trú trì húy thượng Đồng hạ Thanh, Tự Trí Đức, hiệu Tịnh Nhãn Giác Linh Hòa Thượng Tân viên tịch thùy từ chứng giám.

    Học trò của Thầy
    Con pháp danh
    Vạn Ngộ

0 nhận xét:

Đăng nhận xét