Trăng về gõ cửa hồn thi sĩ
Hỏi rằng ảo mộng có thật không?
Dấu chân nghìn dặm mờ theo gió
Hiu hắt muôn trùng giữa có không.
Ai biết hồn trăng không thật có?
Mà sao trôi mãi với biển khơi
Dù đã bao lần về sau núi
Trốn cùng vô tận nẻo chơi vơi
Thi sĩ xin đừng mơ trăng nhé
Chỉ là ảo mộng giữa cuộc đời
Lúc nào nhìn trăng như bóng nước
Tâm hồn thi sĩ sẽ thảnh thơi.
Viên Ý Phổ

0 nhận xét: