Đôi chân mòn dấu tích
Từ bi rộng lan xaGió bốn mùa hiu hắt
Vân du cõi ta bà.
Dù bước vào nhân thế
Tâm như đóa hoa sen
Uyển chuyển theo chiều gió
Khoe sắc nắng ánh đèn.
Cảnh đời xen chuyện đạo
Phân rõ với đôi đường
Nhìn sâu nơi giả tạo
Cảm hóa việc đau thương.
Lối về như hiển hiện
Thao thức với đêm sao
Mảnh trăng tròn lại khuyết
In bóng dưới bờ ao.
Biết cảnh đời ấy thế
Tham đắm khổ nhường nào?
Chỉ phút giây sâu lắng
Trừ hết mộng trần lao.
Tác giả
Nẻo Xa

0 nhận xét: