Cuộc tình
Như giấc chiêm bao
Dường như bọt nước
Tuông trào trong tâm.
Nhưng khi
Đối diện sai lầm
Trở thành hối tiếc
Lặng câm muôn đời.
Tình là
Sóng gió chơi vơi
Thuở xưa còn đó
Người ơi đâu rồi?
Ra đi
Ngoảnh mặt đơn côi
Tấm thân lẻ bóng
Dặm sôi nẻo đường.
Em là
Tất cả yêu thương
Trăng sao hiểu nổi
Đêm trường cô liêu
Cơn mưa
Nặng hạt tiêu điều
Hóa hình con sóng
Dập dìu lênh đênh
Từ nay
Trái đất vắng tên
Hồn người thiên cổ
Gập ghềnh chân mây
Mong sao
Hạnh phúc tràng đầy
Xóa bờ ngăn cách
Sợi dây não phiền.
Em ơi!
Gió thổi bình yên
Trăm năm hồ dễ
Tình riêng đau buồn.
Tác giả
Nẻo Xa

0 nhận xét: